Tôi thường hay uống trà và thích ăn kèm bánh. Tôi không phủ nhận rằng mình thích làm bánh tặng mọi người nhưng tôi cũng là một người yêu mến vẻ đẹp của ẩm thực.
Những người quen tôi đều biết rằng tôi có một buổi trà chiều cố định trong ngày. Hoặc trong những lúc bận rộn, tôi cũng sẽ có một buổi trà chiều trong tuần.
Tôi yêu thích uống trà vì có lẽ tôi yêu thích hương vị thảo mộc. Có lần bạn tôi nói những hương vị đó quá đắng, các loại trà hoa cỏ phải uống chung với đường mới ngon. Nhưng tôi vẫn giữ riêng cách uống trà của mình, thi thoảng tôi cho thêm mật ong.

Còn một lý do mà tôi yêu thích việc uống trà đó chính là lúc tôi được ngắm thế giới xung quanh và lắng nghe chính mình. Có lúc lòng tôi cũng thênh thang nhưng tôi biết đó cũng là một loại âm thanh nhẹ nhàng.
Mọi người cho rằng tôi uống trà nhưng sao lại không kiêu kỳ điệu đà vì nhìn tôi rất khác, tôi có vẻ đương đại hơn.
Tôi thì nghĩ, miễn trà và hồn tôi cùng một nhịp và tần số thì đó chính là nét điệu nhất trong ngày của tôi. Còn mẫu bánh tôi ăn chính là một món quà.
Chẳng lẽ tôi phải là một quý cô nhẹ nhàng quyến rũ mới có thể uống trà hay sao?
Chính những điều này cũng thoáng làm tôi suy nghĩ, đó là những quy mẫu của đời sống. Bởi lẽ, khi tôi là một người phụ nữ hăng say với công việc thì hiển nhiên tôi sẽ là một người không thích nấu ăn. Khi tôi đăng những tấm ảnh nấu ăn của mình thì ai đó lại hỏi: tôi làm nghề gì?
Khi tôi nói chuyện hài hước khiến không khí nơi đó vui lên thì chắc chắn tôi không phải là người hướng nội.
Khi tôi là một nhà thơ với áng văn ma mị thì tôi không thể hoà đồng cùng cộng đồng.

Những điều này không biết ai đó đã đặt ra nhưng chúng hoàn toàn không nói về tôi rồi! Tôi là những gì của tôi, cũng giống như cảm xúc, mỗi người chúng ta đều có buồn, vui, tức giận và tha thứ thì các tính cách đặc biệt tại sao lại không thể đồng hành cùng một lúc.
Bạn tôi hẹn tôi uống trà chiều. Nhiều người hẹn tôi cùng thời gian như thế. Tôi thắc mắc và tôi đã có những câu trả lời hạnh phúc. Hoá ra việc tôi sống cũng là một cách truyền động lực đến mọi người. Và tôi cũng không khỏi ngạc nhiên khi người thân của tôi cũng thích tôi đưa những mẫu chuyện mang tính liên quan đến công việc và cuộc sống thường ngày để nói một cách gần gũi và chạm đến cảm xúc. Có lúc tôi chân thành, có lúc hài hước. Nhưng chung quy tôi vui vì mọi người có vẻ thay đổi tâm trạng tốt hơn.

Tôi nghĩ rằng, đã đến lúc tôi làm điều gì đó dành tặng cho tất cả. Và vẫn là tôi, tôi luôn muốn mình đón tiếp mọi người một cách chu đáo. Với tôi, nếu không chu đáo thì chắc là một Emma Tạ Uyên không chính hãng.
Và A Cup Of Tea được hình thành khi tôi uống ly trà tối trước khi ngủ. Tôi nói với người đồng hành cùng mình. Tôi sẽ làm chương trình nho nhỏ này. Một số nhóm người thân mật khi nghe tôi chia sẻ, họ nói rằng chính tôi đã không còn cảm giác phán xét khắt khe về tôi nữa. Đây là điều họ mong đợi ở tôi. Một sự tự tin và một Emma Tạ Uyên mà người khác muốn thấy và muốn nghe.
Tôi không phải là một người sành uống trà, cũng chẳng có nghi thức đúng chuẩn một quy cách nào hết. Nhưng tôi biết những gì diễn ra trong tôi. Nói một cách công bằng, tôi có đủ loại cảm xúc hết thẩy. Khi tôi bắt đầu chương trình này, tôi cũng đã một lần nữa khắt khe với chính tôi, rằng tôi đã đủ bài bản về trà hay chưa? Hay là đã am hiểu gì về trà một cách sâu sắc?

Ừ thì thú thật! Tôi không có đồ sộ kiến thức về trà hay bánh. Nhưng tôi có một trái tim luôn muốn chia sẻ, sự chỉn chu của tôi đến từ trái tim này. Một tách trà sẽ là chiếc cầu nối tôi với mọi người. Một mẫu bánh ngon sẽ là hương vị niềm tin trong mỗi chúng ta.
Tôi mời bạn đến A Cup Of Tea. Ở đây, tôi sẽ kể cho bạn nghe về những gì xung quanh chúng ta, một cách đơn giản, rồi bạn sẽ thấy rằng chúng ta phải sống như thể một tách trà, đắng đầu hậu ngọt, chúng ta luôn thấy mọi thứ đều có lý do. Và rồi, chuyện gì cũng sẽ qua!
Mời bạn ăn bánh uống trà cùng Emma Ta Uyen!
Tôi ở đây và chào đón bạn!
Emma Tạ Uyên
The Stranger and U
