Không có nỗi sợ nào mà không phải đối mặt.

Không có sự an toàn nào tuyệt đối bằng cái nhìn sâu sắc.

Không có lồng chim nào là nơi đẹp nhất của một sinh vật biết bay.

An toàn hay sợ hãi? 

Tôi đã suy nghĩ về hai trạng thái này rất lâu. Từ khi tôi còn là một đứa bé học lớp Một và cho đến khi tôi trở thành một người phụ nữ. Có lẽ sẽ có nhiều thắc mắc hoặc hoài nghi về điều này nhưng để tôi kể bạn nghe về một câu chuyện của một cô bé lớp Một tên Quàng Quyên.

Quê tôi ở miền Tây, người miền Tây gần gũi, vui vẻ và năng động. Và cũng giống như mọi vùng miền yêu mến khác, phát âm cũng là một đặc trưng. Tôi tên là Tạ Hoàng Uyên, nhưng từ nhỏ tôi vẫn bị hay gọi là Quàng Quyên. Sau này lớn lên, mọi người hay gọi tôi là Tạ Uyên vì lý do khi tôi tạo mail để sử dụng khi học Đại học thì lấy tên và họ. Nhưng cái tên Quàng Quyên vẫn cứ ám ảnh. Tôi nhớ tuổi thơ của mình bởi những điều rất hồn nhiên, vui vẻ và kể cả nỗi sợ.

Tôi sợ đám đông. Ngày xưa, gia đình tôi hay họp mặt cùng nhau vào một dịp nào đó đặc biệt và trở thành một phong tục gia đình. Tôi hay lo lắng mình sẽ mặc gì và tôi sẽ như thế nào mặc dù tôi chỉ là một đứa bé nhỏ xíu. Tôi không háo hức mà lại lo lắng. Nhưng tôi chưa bao giờ nói với mẹ. Lớn lên tôi mới biết mình là người hướng nội vì mọi suy nghĩ đều ở trong tôi và chưa bao giờ được bộc lộ ra ngoài.

Tôi sợ đám đông và những bữa tiệc. Trong các bữa tiệc ấy tôi là người luôn muốn làm hài lòng mọi người. Tôi sẽ không ca hát như các thành viên gia đình nhưng tôi sẽ bấm bài hát theo yêu cầu của tất cả. Tôi thường hay chạy tới chạy lui khi thức ăn hết để mang thêm. Nói chung, tôi muốn được làm mọi người vui. Và tôi không nổi giận bởi những lời lẽ và cái cách giễu cợt tôi bởi những người anh chị trong gia đình: Ê, bé Quyên mặc đồ nhìn vui há, nhìn y chang cái này, nhìn y chang cái kia,… Tôi nghĩ đó là cách mà người lớn hay đùa với nhau thôi. Tôi cố gắng nghĩ như thế nhưng tôi biết tôi sợ bị nói vậy. Tôi hay soi mình trước gương trước khi buổi tiệc bắt đầu, không phải xem mình đẹp hay không mà chỉ để đảm bảo rằng: Nhìn mình có giống một con ngáo hay không?

Tôi sợ ăn mặc đẹp vì tôi sợ bị chọc ghẹo. Đó là nỗi SỢ HÃI có thật. Và tôi tự thiết lập cho mình một cấu trúc an toàn: Cứ mặc lại đồ của các chị là mình sẽ không bị nói. Và thế là tôi thành một cô em út thường hay mặc đồ cũ. Vậy thì tôi mới AN TOÀN.

Rốt cuộc thì cuộc đời tôi sẽ thế nào?

Lớn lên, tôi kèm theo nhiều nỗi sợ khác. Và tôi thấy càng có nhiều sợ hãi thì tôi càng sống tệ hại. Tôi đã có một vài quyết định sai lầm và bây giờ đã có lúc khi đang trong sự nghiệp ổn định của mình, tôi vẫn cứ cảm thấy cắn rứt và đầy tội lỗi về những gì mình đã làm. Vốn dĩ, khi những sự việc tồi tệ ấy xảy ra cũng là do tôi đã không suy nghĩ thấu đáo, tôi đã không bản lĩnh và tôi không hiểu về mình. Có lẽ những lúc quá mệt mỏi, tôi đã tự hỏi: Mình phải làm gì đây? Mọi thứ đã xảy ra rồi và mình không thể làm gì được hết.

Tôi thường hay so sánh mình với những người thành công và ngưỡng mộ họ vô cùng. Tôi đã lấy cuộc đời của họ và so sánh với cuộc đời sai lầm của mình rồi tự cảm thấy nhục nhã. Cảm giác này đã giết chết một thời thanh xuân của tôi.

Khi tôi bắt đầu học Thạc sĩ Khoa học Tâm lý học, tôi đã chọn nghiên cứu về Tâm lí học dị thường. Thực ra, tôi thích học Phân tâm học hơn nhưng vì nhiều lý do và điều kiện khác, tôi chuyển hướng về chuyên môn này. Và con đường này đã giúp tôi khám phá ra nhiều thứ về bản thân hơn, về nỗi sợ tôi đã mang, về những sự kiện kinh khủng đã gây ra sang chấn tâm lý. Tôi cũng đã dễ dàng chấp nhận mình phải sử dụng thuốc để điều trị chứng trầm cảm.

Đâu mới là bẫy cảm xúc có tên LỒNG CHIM.

Khi tôi thấy rõ được một mối liên kết đặc biệt giữa nỗi SỢ HÃI và ranh giới AN TOÀN của mình. Tôi đã đổi tên AN TOÀN là LỒNG CHIM.

Trong một lần đi công tác tại Malaysia. Tôi gặp gỡ Tiến sĩ Florance. Cô cũng là một người nghiên cứu về tâm lý. Cô đã chủ động hỏi tôi rằng liệu tôi có cần một buổi trò chuyện riêng tư không? Tôi đã từ chối rất nhiều lần. Nhưng cuối cùng thì tôi vẫn phải đầu hàng vì sự nhiệt tình của cô. Chúng tôi đã có hơn 2 tiếng trò chuyện. Và cô nói: Tôi đang là một con chim đang bị nhốt trong lồng. Tôi cần để một Emma (tên tiếng Anh của tôi) bay ra ngoài và trở thành phượng hoàng.

Tôi đã bật khóc ngay sau câu nói đó. Có lẽ đây là lần thứ hai tôi khóc khi tiếp xúc điều trị tâm lý. Lần đầu tiên tôi khóc là tại phòng khám của bác sĩ Tâm thần, ông đã hỏi: Em có bao giờ muốn tự tử hay không?

Có lẽ SỢ HÃI – AN TOÀN – LỒNG CHIM là một cấu trúc quan trọng trong đời tôi. Tôi cũng tin là một vài người trong chúng ta cũng sẽ có những trạng thái dây chuyền này giống tôi. Một vài dòng chữ trên đây không thể tháo gỡ hết tất cả những rắc rối bám rễ lâu dài, nhưng cũng là một gợi ý nhỏ với những ai đang cảm thấy SỢ HÃI một điều gì đó trong đời.

Tôi đã từng so sánh sự thành công của người khác và cả cuộc đời trong mơ của họ. Một cuộc đời có tuổi thơ xinh đẹp, có những quyết định đúng đắn và điều này làm tôi vừa ngưỡng mộ và vừa tra tấn tinh thần mình bằng những điều tệ hại.

Nhưng mà,

Nếu tôi không khổ sở đến day dứt đớn đau như thế thì làm sao những dòng chữ này được viết ra, làm sao có những buổi giao lưu và nhìn thấy mọi người được khóc và được giải toã.  Tôi cũng rất thích truyền đạt, những trải nghiệm tồi tệ ấy có thể nghiệm ra nhiều thứ và tôi đứng về phía những người tổn thương.

Ai đó đã sống một cuộc đời như mơ để tuyên truyền những cảm hứng tích cực.

Ai đó cũng đã sống một cuộc đời đau khổ để nhìn thấy vấn đề tối tăm và tìm cách để đi qua. Chúng ta đã sống cùng nhau và mỗi người một sứ mệnh.

Hồi nhỏ, Quàng Quyên sợ đám đông.

Lớn lên, Emma Tạ Uyên là người đứng trước đám đông.

Không có nỗi sợ nào mà không phải đối mặt.

Không có sự an toàn nào tuyệt đối bằng cái nhìn sâu sắc.

Không có lồng chim nào là nơi đẹp nhất của một sinh vật biết bay.

Emma Tạ Uyên

#emmatauyen

#psychology

#motivation

#tamlyhoc

error: Content is protected !!