Các em nói tôi chính là thanh xuân của các em nhưng tôi muốn các em biết rằng các em chính là thành công của tôi. Tôi tự hào vì có các em trong cuộc đời bình thường của mình.

Xin chào! Tôi là Emma Tạ Uyên

Tôi là Emma Tạ Uyên, tôi là một nhà cố vấn, nhà đào tạo, nhà sản xuất chương trình, diễn giả, tác giả và là một giảng viên Đại học.

Chắc có lẽ đây là bài viết đầu tiên mà tôi tự giới thiệu về chính bản thân mình cùng với những danh xưng mà tôi đang có – một điều mà trước đây tôi chưa từng làm ngay cả trên giảng đường hoặc các buổi giao lưu. Tôi luôn muốn mang đến những giá trị nhiều hơn là các tên gọi. Trong tôi luôn ghim giữ một cái gai nhọn đâm vào tâm trí, nó khiến tôi không muốn mình bước ra ngoài thế giới, nơi mà mọi người luôn chào đón và sẵn sàng ôm lấy tôi.

Nhưng cho đến khi tôi gặp các em, học trò của tôi, đã cho tôi một cảm giác tôi phải lan toả và xoá tan khoảng cách với những người yêu thương và theo dõi tôi.

Khi tôi nhìn vào mắt các em cùng với những nổ lực mà các em đang làm cho tôi với lời nhắn nhủ: Em muốn chia sẻ với thế giới biết về cô và cô đừng im lặng nữa.

Các khoảng lặng lúc đó như một bức tranh trắng đen và rõ rệt, cái gai nhọn trong lòng ngực như nhối lên và tôi biết mình phải lấy chúng ra.

Bài viết này là một món quà tôi dành tặng cho học trò của mình và cũng là để đánh dấu bước ngoặt lớn trong sự nghiệp của tôi: có lẽ, đã đến lúc, tôi không còn là một Emma Tạ Uyên chỉ im lặng mà hoạt động. Tôi sẽ là một phiên bản đúng sứ mệnh mà tôi biết nó thuộc về tôi.

Và có lẽ, đã đến lúc tôi bước ra ngoài thế giới, tôi có vẻ như là không thể để mọi người đợi tôi quá lâu nữa.

Sấp Mỡ và “Ai được như cô tui?”

Sấp Mỡ, học trò của tôi, các em muốn tôi đặt cho một cái tên dễ thương liên quan đến từ Mỡ (tên thân mật) của tôi. Tôi đã trả lời: Sấp Mỡ.

Sở dĩ, sấp nhỏ luôn là cách gọi thân thương của người lớn gọi con nít. Tôi đã ghép thành Sấp Mỡ. Và từ đó, Fan Club của tụi nhỏ đã ra đời.

“Ai được như cô tui?”

Buổi giao lưu đầu tiên mà các em tổ chức và tôi cho rằng đây cũng là một “case study” để các em được thực hành. Các em đang là sinh viên ngành Quan hệ công chúng và tôi là giảng viên ngành này. Tôi luôn cảm thấy mình thật may mắn khi có học trò rất can trường, dám làm những gì các em nghĩ và biến chúng thành hiện thực. Tinh thần này của các em làm tôi vừa xao xuyến vì hạnh phúc, vừa cảm thấy thật hãnh diện. Tôi có cảm giác như đang nắm giữ một huy chương của niềm tự hào khó tả.

Tôi đến với các em trong một sự tình cờ. Tôi gác lại các chuyến công tác của mình để đảm nhận vai trò hướng dẫn các em trong một bộ môn chuyên ngành. Có lẽ, điều tuyệt vời nhất trong quá trình giảng dạy của mình là nhìn thấy sự thay đổi ở các em. Tôi có thể đứng truyền đạt nhiều tiếng liên tục không nghỉ chỉ vì tôi thấy được trách nhiệm của mình lớn lao hơn cả việc dạy đúng chuyên đề xong rồi tan tiết, mà đó là thay đổi tư duy của một thế hệ và trang bị các kiến thức vững chắc cho các em ngay lúc này và tương lai mai sau.

Tôi cũng chưa bao giờ hoài nghi vào sự cố gắng của mình hoặc có chút đắn đo vào trái tim khát khao truyền đạt của tôi. Tôi cũng không cảm thấy quá khó khăn khi tiết học của các em đều sau các buổi họp căng thẳng của tôi tại công ty. Tôi luôn muốn mình xuất hiện trong một trạng thái tốt nhất và đến lớp sớm hơn hoặc đúng giờ. Tôi muốn hiểu về các em như cách mà tôi của ngày xưa muốn giảng viên hiểu mình. Tôi muốn các em hiểu rằng tôi luôn đồng hành cùng các em không chỉ về chuyên môn mà kể cả cách chúng ta cư xử với cuộc sống. Và tôi cũng có một chút tham vọng, tôi muốn rút ngắn khoảng cách giữa các thế hệ, nghĩa là giữa tôi và các em.

Tôi đã học hỏi ở các em nhiều điều hơn các em nghĩ. Tôi rất thích nhìn sinh viên của mình ở tất cả các khoảnh khắc, tôi sẽ im lặng và chỉ muốn nghe học trò mình líu lo. Tôi không ngần ngại giải thích những câu hỏi rất đáng yêu. Các em thực sự là một món quà của cuộc đời tôi.

Là một giảng viên, tôi luôn ý thức trách nhiệm này không phải là cầm mic, bật slide và thể hiện quyền lực. Là một giảng viên, tôi đang tự ý thức mình là người trao đi cơ hội. Cơ hội để các em thấy các em là người kiến tạo tương lai. Cơ hội cho các em thấy được chính mình. Cơ hội cho các em sai và sửa sai.

Là một giảng viên, tôi cũng không ngại dành thời gian của riêng tôi để có thể hướng dẫn thêm cho các em những gì mà các em còn đang băn khoăn trong quá trình tiếp thu bài học. Tôi nhìn thấy học trò thân yêu của tôi đang cố gắng và đặt tâm huyết vào ngành học vô cùng.

Là một giảng viên, tôi đã không ngại viết những lá thư gởi cho từng nhóm sau buổi thuyết trình đầy căng thẳng để xoa dịu tinh thần. Tôi cũng không ngại mình đã thức tới sáng để chuẩn bị chu đáo các lá thư ấy rồi đến giảng đường gặp các em. Tôi không có gì phải ngại. Tôi cảm thấy mình thật may mắn.

Là một giảng viên, tôi đã là một công dân hạnh phúc khi tôi đọc những lá thư của học trò gởi đến tôi với những lời yêu thương và đầy tâm sự. Chúng nhiều đến mức tôi không biết mình có bỏ sót những lá thư nào hay không?!

Khi tôi thấy những bài viết mà các em viết về tôi, chúng quá đỗi đáng yêu. Tôi cũng đã bật khóc.

Là một giảng viên, tôi đã dâng trào cảm xúc khi được tụi nhỏ đặt câu hỏi tu từ: Ai được như cô tui?!

Và đó chính là chủ đề trong buổi giao lưu thân mật đầu tiên với các Sấp Mỡ của tôi do chính các em tổ chức.

“Cô ơi! Cô đã trải qua những khó khăn và thách thức gì để có thể được thành công như hôm nay?”

Đây là câu hỏi của một Sấp Mỡ trong ngày giao lưu hôm đó và các Sấp Mỡ trong ban quản trị Fan Club cũng rất thích. Các em đã tạo nên những chiếc clip tôi trả lời câu hỏi và mong muốn tôi nói nhiều hơn về chủ đề này.

Thành công và thất bại: một đôi bạn cùng tiến. Nghe có vẻ khó hiểu nhưng đó chính là công thức hợp lý và thực tế nhất. Tôi luôn cho rằng một người thành công sẽ trải qua những khó khăn nhất định, những bài học kinh nghiệm đầy thách thức và không bao giờ có mô thức: sinh ra là đã thành công.

Đây không phải là cách tôi trả lời để an ủi học trò của mình mà đây chính là sự thật các em cần phải hiểu. Tôi hiểu cảm giác của các em khi thấy ai đó quá thành công và so sánh với chính những khuyết điểm của mình. Đó là một sự tự huỷ hoại vô cùng hiểm ác với chính những giá trị mà các em đang có, trong đó có giá trị về thời gian, cơ hội và tuổi trẻ.

Tôi cũng không phải là ngoại lệ, trước khi là một phiên bản như hôm nay, tôi cũng từng là một phiên bản sinh viên, tôi cũng đã có những so sánh rất khập khiễng và tôi đã tự tin rằng tôi thật dở tệ. Mãi cho đến khi tôi thấy mình dở tệ thật vì chính cái suy nghĩ ban đầu đã khiến tôi không dám được là chính mình. Tôi mới biết không ai khác ngoài tôi, kẻ huỷ diệt mọi khả năng mà vốn dĩ tôi phải trân trọng chúng.

Tôi không phải là một người hoàn hảo như các em nghĩ và tôi muốn các em hãy tin vào điều này. Cái gai nhọn trong tim tôi đã khiến tôi co ro lại trong chính cuộc sống của mình. Tôi đã từng không là chính tôi, cũng là một người rối rắm và nhiều suy nghĩ. Cũng là một người sai lầm và khó tha thứ, tôi cho rằng mình là như thế. Và tôi không có năng lực lớn lao gì mà dẫn dắt người khác. Đó chính là những gì tôi nghĩ về bản thân mình cho đến khi tôi gặp các em. Và các em, Sấp Mỡ của tôi không thích điều này. Các em đã nổ lực kéo tôi ra khỏi vỏ bọc bằng tất cả tình yêu thương mà các em dành cho tôi.

Chúng ta rõ ràng đang sống cùng nhau và chúng ta là những mảnh ghép to nhỏ tạo nên một bức tranh, đó chính là cuộc sống muôn màu này. Các em chính là những đôi tay bé xíu kéo tôi ra khỏi những định nghĩa cũ kĩ về mình.

Khi ai đó đang ở một đỉnh điểm của sự thành công thì người đó cũng đã phải ở điểm trũng của sự thất bại. Biên độ này cho phép họ cố gắng, nhìn lại chính mình và tái thiết lập lại cuộc đời. Và ở họ không còn khái niệm cuộc đời này phải hoàn hảo. Ở họ có những giá trị quý giá về trái tim mà họ đang mang, trong đó có hoài bão và nỗi khát khao được san sẻ.

Tôi có thể là một Emma Tạ Uyên đứng trước đám đông và được sống đúng cuộc đời của mình. Nhưng tôi vẫn phải học hỏi và cảm ơn các em thiệt nhiều vì đã kéo tôi ở lại “sân khấu của chính mình” để có thể nhìn thấy những ánh mắt, nụ cười, nước mắt của khán giả và lắng nghe những tràng pháo tay giòn tan tim tôi. Tôi sẽ không vội vàng lui về phía cánh gà để trốn khán giả của tôi nữa.

Các em nói tôi chính là thanh xuân của các em nhưng tôi muốn các em biết rằng các em chính là thành công của tôi. Tôi tự hào vì có các em trong cuộc đời bình thường của mình.

Vậy thì: Ai được như Sấp Mỡ?!

 

Emma Tạ Uyên

#emmatauyen

#fanclubemmatauyensapmo

#aiduocnhucotui

#baihoccuocsong

error: Content is protected !!