Càng tránh né nỗi đau, chúng ta càng dấn thân vào con đường “không là chính mình”, và con đường ấy cũng trở về trạng thái khổ đau mà thôi.
Tôi nói dối là tôi ổn.
Từ chối chấp nhận là một cách hành hạ chính mình nhiều nhất trong tất cả các trạng thái của giai đoạn tổn thương.
“Được là chính mình” không chỉ đơn giản được làm những gì mình thích mà còn được thể hiện những gì mình cảm nhận.
Khi tôi đang vật lộn với trạng thái khổ đau, tôi không dám chia sẻ với thế giới bên ngoài và điều này đã tập tành một thói quen làm hài lòng người khác thay vì lắng nghe cảm xúc của mình. Và là vì tôi sợ người khác đánh giá những điều không tốt về mình.

Mấu chốt ở đây, những gì người khác nhận xét tồi tệ về mình sẽ trở thành những lời tự thoại trước gương. Những lời tự thoại độc hại mà mình đã tự hành hạ mình. Những lời sỉ vả, bắt nạt và trêu ghẹo đã trở thành những định nghĩa trói buộc mình là người như thế nào. Cho dù, điều này không đúng và chắc chắn không đúng.
Điều đúng nhất ở đây đó chính là chúng ta không đủ can đảm để đối mặt với tổn thương và chúng ta sợ đối mặt với nỗi đau. Chúng ta cho rằng càng chạy xa khỏi nỗi đau thì nỗi đau sẽ nguôi ngoai, càng không nghĩ về nó thì nó sẽ tan biến. Nhưng sự thật là, nỗi đau đã có ở đó sẵn trước khi chúng ta đưa ra những tuyên ngôn khờ dại như thế.

Không là chính mình
Càng tránh né nỗi đau, chúng ta càng dấn thân vào con đường “không là chính mình”, và con đường ấy cũng trở về trạng thái khổ đau mà thôi.
Khi bạn đang tồi tệ mà phải bắt gặp các câu hỏi nghi vấn như là: Tôi thấy bạn có cuộc sống tốt mà, tôi thấy bạn có mọi thứ mà, tại sao lại buồn trong khi nhiều người buồn hơn bạn?
Đây là trạng thái bạo hành cảm xúc, vì nỗi buồn đến từ nhiều lý do chứ không đơn giản là những câu cảm thán không mang tính chất đồng hành và lắng nghe. Lúc này, bạn sẽ cảm thấy không ai hiểu bạn. Bạn nghẹt thở. Bạn bối rối và bạn sẽ co mình lại trong thế giới đau khổ đó. Tiếc là, bạn tự ép mình phải “tích cực” lên trong thế giới khổ đau đó. Sao bạn lại bạo hành chính mình đến thế?! Xin đừng thế nữa! Hãy mạnh dạng cho cảm xúc được lên tiếng.

Trong buổi talkshow When you listen to yourself, tôi có nói: mọi cảm xúc cần được công nhận và được lắng nghe. Không có bất kì sự đánh giá nào ở trạng thái này. Vì nhiệm vụ quan trọng nhất chính là bạn, nỗi buồn, tổn thương và suy nghĩ của bạn đang lên tiếng và yêu cầu bạn chú ý đến nó.
Tôi mong những ai vô tình đọc bài viết này, trong trạng thái này, sẽ có một hành động anh hùng cho chính bản thân mình. Đã đến lúc, cảm xúc được lên tiếng!

Hôm đi xem triển lãm nghệ thuật đa giác quan của hoạ sĩ tài ba Van Gogh. Tôi thật sự rất dạt dào cảm xúc.
“There is safety in the midst of danger. What would life be if we didn’t dare to take things in hand?”
Có một khoảng an toàn giữa những vùng nguy hiểm. Cuộc sống sẽ ra sao nếu chúng ta không dám đương đầu với thử thách. Cũng như việc né tránh chấp nhận mà tôi chia sẻ trong bài viết này, cuộc sống chúng ta sẽ ra sao nếu chúng ta không dám đương đầu với nỗi đau buồn?
Emma Tạ Uyên
#emmatauyen
#psychology
#loveyourself
#motivation
#speaker
