Khi ai đó thành công, đừng chỉ nghĩ về nụ cười và ánh hào quang họ đang có. Hãy nghĩ về những gì họ chất chứa trong đôi mắt. Ở đó, nó có rất nhiều câu chuyện, nỗi sợ, sự can trường và bài học quý giá.

Khi nhìn thấy một người thành công, chúng ta sẽ ngưỡng mộ cái hiện tại của họ, đó chính là những gì họ đang có bao gồm: danh tiếng, địa vị, sự sung túc, tài năng, công việc, môi trường sinh sống,… 

Những điều hào nhoáng đó làm ta cảm thấy ta muốn được như họ và phải được như họ. Trong một khía cạnh tích cực, ta cảm thấy có động lực, loại năng lượng này giúp ta luôn trong trạng thái học hỏi không ngừng. Trong một khía cạnh không lành tính, ta cảm thấy khó chịu trạng thái của ta, rằng ta không được như họ, rằng ta cảm thấy ghét bản thân vì ta kém cõi quá, hoặc là ta ganh tỵ với những gì họ đang có, ta ghét bỏ họ, chối bỏ những gì của họ. Loại năng lượng này khiến ta vô minh, ta không nhìn rõ được chính mình, lại càng khiến ta sống rất cực khổ. 

Sự thành công, đó chỉ là định nghĩa của mỗi người. Có những người cho dù đã hơn vạn người nhưng vẫn thấy mình chưa đạt được. Có những người dù chỉ chinh phục được một điều nhỏ bé cũng đã tự khích lệ bản thân. Hoặc là có những người kiêu ngạo, luôn cảm thấy mình giỏi hơn hết thẩy những người xung quanh. 

Cho nên, sự thành công chỉ là một khái niệm. Khi ai đó thành công, ta bị hào quang của họ quyến rũ cái tôi của mình. Danh tiếng của họ làm ta cảm thấy choáng ngợp, ta ngưỡng mộ họ bởi những gì họ đang có. NHƯNG, cho đến khi ta biết được một vài điều không hay ở quá khứ của họ, ta lập tức báng bổ họ ngay, ta phán xét họ như một toà án tối cao. Ta nóng giận và thể hiện quyền lực, ta dìm họ xuống tận cùng của sự ghét bỏ và cho rằng họ không xứng đáng để THÀNH CÔNG. Mọi nổ lực mà hiện tại họ đang có, ta đã không thèm đoái hoài mà chỉ chăm chú cái quá khứ không – đúng – tiêu – chí – tốt – đẹp để rồi ta không còn cảm thấy họ xứng đáng để được tôn vinh. 

Ở một viễn cảnh khác, ta không thèm quan tâm đến những nổ lực của họ. Ta đã không hỏi họ xem: LÀM SAO HỌ ĐƯỢC NHƯ THẾ? Ta chỉ chăm chăm hào quang lấp lánh mà không hiểu được rằng viên kim cương nào cũng phải có thời gian và được mài giũa sắc cạnh. Sự mải mê hào quang của một ai đó khiến ta không nghĩ đến những thử thách mà họ trải qua, vô tình điều này đã làm ta mất đi một cơ hội để được học hỏi. 

Có rất nhiều câu chuyện đằng sau một chặng đường thành công, cũng giống như một người nào đó hướng dẫn chúng ta cách sinh tồn trong rừng, thì họ phải trải qua những ngày tháng nơi rừng rậm, họ cũng phải đối mặt với hằng ngàn thử thách, nỗi sợ và họ đã tìm ra cách để vượt qua. Họ cũng sẽ một mình trải qua những ranh giới của đạo đức, họ cảm thấy thế nào? Tội lỗi hay không? Họ đã vượt qua điều ấy hay đầu hàng? Và họ kể ta nghe để ta có thể lường trước hoặc tìm ra giải pháp. 

Khi ai đó thành công, đừng chỉ nghĩ về nụ cười và ánh hào quang họ đang có. Hãy nghĩ về những gì họ chất chứa trong đôi mắt. Ở đó, nó có rất nhiều câu chuyện, nỗi sợ, sự can trường và bài học quý giá. 

Khi ai đó thành công, hãy giữ tâm mình đừng biến động, hãy ngưỡng mộ họ một cách chân thành. 

Khi ai đó thành công, đôi khi họ cũng sẽ thấy bơ vơ. Họ nghĩ rằng không thể tỏ ra quá yếu đuối và cũng không thể kể lại những sai lầm quá khứ. Vậy nên, họ cũng giống như ta, đôi khi, họ cũng nghĩ rằng ta thành công hơn họ. 

Khi ai đó thành công, hãy tôn vinh và bao dung! 

Emma Tạ Uyên

 

 

 

#khiaidothanhcong

#mentor

#speaker

#emmatauyen

#phattrienbanthan

#baihoccuocsong

#tamlyhoc

 

error: Content is protected !!