Ngày mà tôi được sinh ra, tôi không thể quyết định được mình là một đứa trẻ ánh sáng hay bóng tối. Tôi cũng không thể quyết định được tuổi thơ của mình. Nhưng ngày mà tôi được sinh ra, tôi hoàn toàn đã là một người may mắn vì đã tồn tại đến ngày hôm nay để nhìn thấy cuộc sống đang diễn ra trước mắt tôi trong từng nhịp thở.
Mọi thứ có thể đã được sắp đặt sẵn
Vào một ngày gần cuối tháng 6, trong tôi có rất nhiều cảm xúc đan chéo lẫn nhau, điều này làm tôi đôi khi cảm thấy ngạt thở. Nhưng đó cũng chính là tôi, một người nhiều suy nghĩ, một người luôn tự thoại. Tôi hài hoà mọi thứ trong tôi, những cảm xúc trái chiều của tôi đã khiến tôi phải có những câu hỏi về bản thân mình, về cách mà tôi sẽ phải sống trên cuộc đời này ra sao? Và làm thế nào tôi có thể thấy chính tôi một cách rõ rệt nhất để có thể sống đúng với những gì tôi được sinh ra và ban tặng. Tôi cứ luôn suy nghĩ về một trạng thái: Ngày mà tôi được sinh ra.

Ngày mà tôi được sinh ra, tôi đã là một phiên bản hoàn toàn đặc biệt. Tôi từng nghĩ, giá mà mình biết được câu trả lời này sớm hơn thì có lẽ tôi đã sống một cuộc đời tốt đẹp hơn. Nhưng khi tôi nghĩ về những câu hỏi không thể trả lời khác đi được thì tôi chuyển sang trạng thái chấp nhận. Mọi sự việc xảy ra trong cuộc đời tôi đều có lý do. Tôi có những vết sẹo nông cạn đủ để trải nghiệm cuộc đời. Ngày mà tôi sinh ra, mọi thứ có thể đã được sắp đặt sẵn để tôi bước qua. Và phần còn lại là do tôi quyết định.
Ngày mà tôi được sinh ra, tôi đã sẵn sàng bước vào cuộc đời của chính mình.
Lẽ ra, tôi không đáng để được sinh ra.
Tôi đã từng tự thoại với chính tôi bằng trạng thái phỉ báng như thế. Có lẽ, việc chỉ trích bản thân còn nặng nề hơn là giận dỗi một ai đó. Và tôi cảm thấy mình thật không xứng đáng để có mặt trên cuộc đời này. Vì tôi đã cảm thấy mình quá may mắn nhưng lại không làm tốt mọi việc. Có đôi khi, tôi nhìn chính mình bằng ánh mắt chỉ trích khi tôi đã không hiểu nổi tôi bởi những quyết định kém cõi. Tôi cũng đã không thể thở nỗi khi những cảm xúc giông bão kéo đến và làm chủ toà án lương tâm của tôi.
Tôi cũng từng nghĩ sẽ không muốn nhìn thấy tôi trong gương nữa vì điều này làm tôi không thể kiềm lòng được.
Trạng thái cùng cực này đã diễn ra trên hành trình tôi kết nối lại với chính tôi.
Không có một phép tiên nào mà chúng ta có thể nói vui là sẽ vui và kêu buồn là sẽ buồn. Và cũng như thế, không một cây đũa thần nào có thể biến hoá từ một “tôi -cũ” trở thành một “tôi – mới” trong tích tắc như chuyện cổ tích.
Tinh thần và cảm xúc của tôi được nuôi dưỡng từ khi tôi còn là một phần rất nhỏ bé trên thế gian đến khi tôi trưởng thành và cho đến hiện tại, tôi cũng cần phải hiểu những khái niệm cũ kĩ trong tôi cũng cần phải có thời gian để chuyển hoá.
Và giai đoạn chuyển hoá là giai đoạn khốc liệt nhất trong hành trình kết nối bản thân. Mọi thứ mà tôi đã che giấu bao lâu này như được vỡ oà. Cảm xúc trong tôi đa chiều và điều này không chối cãi được. Tôi phải trải qua giai đọan này để những kí ức cũ kĩ trong tôi được cất lời trước khi chúng trở nên tàn ác trong tâm trí tôi. Và quan trọng hơn hết, trước khi chúng biến tôi thành một phiên bản mà tôi không mong muốn.

“Lẽ ra, tôi không đáng để được sinh ra” là câu nói mà tôi nói trong suốt quá trình tôi tự nhìn lại bản thân mình. Tôi cảm thấy thật sự tàn nhẫn khi chính tôi lại không muốn tôi tồn tại. Nhưng tôi cũng hiểu rõ đó chính là trạng thái biểu cảm của tôi mà thôi. Một sự dằn xé vì ước mình có thể làm tốt hơn, vì biết mình đã nghiệm ra những bài học đời đầy đau thương. Trong tôi, đằng sau những câu cảm thán nhẫn tâm như thế là cả một khát khao muốn làm nhiều điều hơn trong cuộc đời này.
“Lẽ ra, tôi không đáng để được sinh ra” là một câu cảm thán đầy chất chứa về nỗi đau, về sự vỡ oà, về ý thức cuộc đời mình. Nó thực sự là một câu cảm thán lẽ ra phải đáng trách và không xứng để bàn tán. Nhưng đó là một bước ngoặt mà tôi nhìn thấy chính tôi, trong đó có đầy đủ mọi cung bậc về cảm xúc của tôi. Và từ đó, tôi mới hiểu rõ: Tôi đã được sinh ra và sống cuộc đời của mình.
Ngày mà tôi được sinh ra
Ngày mà tôi được sinh ra, tôi không thể quyết định được mình là một đứa trẻ ánh sáng hay bóng tối. Tôi cũng không thể quyết định được tuổi thơ của mình. Nhưng ngày mà tôi được sinh ra, tôi hoàn toàn đã là một người may mắn vì đã tồn tại đến ngày hôm nay để nhìn thấy cuộc sống đang diễn ra trước mắt tôi trong từng nhịp thở.
Sẽ chẳng ai mong muốn mình trải qua những cảm giác đau đớn. Nhưng tôi tôn trọng những trạng thái này đến với cuộc đời tôi. Nó giúp tôi yêu thương những ngừơi xung quanh tôi một cách vô điều kiện. Nó giúp tôi cảm thấy nhìn người khác hạnh phúc làm tim tôi như vườn địa đàng ngập tràn tình yêu thương. Và tôi cũng bắt đầu nhìn tôi trong gương bằng tình yêu thương một đứa bé.

Trong một lần nói chuyện với một người bạn, bạn nói với tôi: Thôi mà, đừng làm vậy, Mỡ nhỏ buồn đó.
Tôi như lạnh cóng đi vì câu nói “Mỡ nhỏ”, tôi thấy một đứa bé co ro trong thể xác Emma hiện tại. Cho dù là một “Mỡ nhỏ” thôi nhưng tôi đủ cảm thấy cô bé đó còng lưng để ôm đầu gối của mình và có lẽ thứ mà đôi mắt của cô bé đó thấy có thể là những ngón chân trần hoặc là bóng tối.
Tôi nghĩ ai đó cũng sẽ có những tổn thương. Vài người vượt qua tốt vì có sự hổ trợ từ môi trường. Vài người lại không may mắn. Cho dù hiểu rõ được lý thuyết này một cách rõ rệt nhưng tôi luôn nghĩ việc đối mặt với cảm xúc và chấp nhận chúng là do chính tôi. Tôi có thói quen tự nhận vào mình. Nhất là những lỗi lầm và ít khi nào là công nhận. Điều này giúp tôi hoàn thiện cách tôi muốn sống chan hoà tình yêu thương với mọi người nhưng thi thoảng chúng không tốt với một phiên bản yêu bản thân mà tôi đang muốn tìm lại.
Tôi chưa bao giờ có trạng thái yêu bản thân mình một cách ưu tiên nhất. Nhưng tôi vẫn cho rằng mình nên tìm lại, nghĩa là tôi tin vào con người chúng ta đã là một bản thể tuyệt vời và biết học cách yêu thương. Chỉ là tôi chưa tìm thấy mà thôi chứ không phải là tôi không có.
Mọi người nhìn tôi và luôn nói rằng tôi thật hoàn hảo, sau đó mọi người hỏi tôi về những gì tôi đã đi qua và làm sao tôi đi qua được. Lúc này tôi đã trả lời: tôi đã không hoàn hảo. Và tôi làm mọi thứ tốt nhất có thể.

Vài năm trước đây, khi tôi viết ra những câu thơ trong tập thơ của mình. Đồng nghiệp của tôi đã nói những áng thơ đó quá bi luỵ. Tôi nghĩ rằng ảnh bi luỵ chứ không phải tôi, vì tôi biết linh hồn của mình. Đằng sau những dòng thơ đầy giằng xé đó là cả một chân trời mới, khát khao được sống một cuộc đời tốt đẹp hơn qua những đổ vỡ và sai lầm. Đằng sau những câu thơ của tôi là một tiếng trống dồn dập sẵn sàng cho con đường phía trước.
Tôi nghĩ rằng, khi tôi được sinh ra, tôi không thể chọn cho mình một cuộc đời xinh xắn nhưng tôi hoàn toàn sống chan hoà với những gì đã đi qua. Tôi có thể đã gục ngã quỳ gối nhưng chỉ là để thấy mọi thứ rõ hơn mà thôi.
Ngày mà tôi được sinh ra, chẳng ai dạy tôi cách yêu thương bản thân mình. Nhưng chính vì thế, tôi làm công việc truyền đạt và lan toả đến những điều tốt nhất cho cuộc sống này.
Ngày mà tôi được sinh ra, mới có tôi của ngày hôm nay: Emma Tạ Uyên
Emma Tạ Uyên
#emmatauyen
#thestrangerandU
