Nỗi sợ không còn là một khái niệm nói cho vui, nỗi sợ là một người bạn đang bị tổn thương và đầy lo lắng. Nếu như nỗi sợ nói ra ý định gì thì hãy cứ lắng nghe, nhưng đừng quá tin. Đó là cách tôi đã thoả hiệp công bằng với những tiếng nói trong đầu.
Đừng so sánh – đừng sợ hãi.
Từ hồi còn nhỏ, tôi rất thích được đọc và tìm hiểu về những người giỏi. Trong lớp học, tôi cũng rất ngưỡng mộ các bạn học giỏi và thường hay cảm thấy xấu hổ về bản thân. Có lúc tôi tự hỏi: sao các bạn học giỏi quá, các bạn siêng năng hơn mình và làm chủ tốt mọi việc còn mình thì không có gì tốt đẹp hết.

Lối tư duy này nó hình thành là có lý do trong phần vô thức. Nhưng mà trong bài viết này, tôi sẽ không nói về chủ đề vô thức, mà là một chủ đề khác về nỗi sợ: một khía cạnh sâu sắc hơn của nỗi sợ là sợ phải đối mặt với điều gì đó mà mình không dám thực hiện. Tin vui là điều này chỉ mới nằm trong suy nghĩ mà thôi. Vì chúng ta sợ quá đến mức giữ nỗi sợ này an toàn và không làm gì cả bên ngoài. Tin buồn là đôi khi chúng ta sống không được như chúng ta hằng mong muốn vì bên trong chúng ta còn có rất nhiều hoài bão.

Khi ngưỡng mộ một ai đó, tôi luôn muốn tìm hiểu những khó khăn của họ, tính nghị lực của họ khiến tôi cảm thấy được tạo động lực để chiến thắng những nỗi sợ của mình. Nhưng sẽ chẳng là gì nếu tôi không hành động. Nếu như nỗi sợ ngăn ta hành động có nghĩa là động lực không thể thực hiện được vì khi có động lực thì nỗi sợ sẽ hiện ra ngay lúc đó trong tâm trí của mình. Đây là cách mà vô thức hoạt động.
Và đây chính là thời điểm vàng để chúng ta chiến thắng nỗi sợ.
Nỗi sợ được “thuyết phục”
Sự thúc đẩy đóng vai trò quan trọng trong nỗi sợ. Nó giúp nỗi sợ được “thuyết phục” chứ không phải xoá tan. Thật ra là không có điều gì có thể xoá tan mãi mãi trong vô thức đâu. Sự thúc đẩy giúp chúng ta hành động thay vì suy luận về những thứ mà nỗi sợ đang ám chỉ. Khi ta hành động thì mới có sự tự tin. Rất nhiều khái niệm cho rằng chỉ cần có tự tin thì mới thành công, nhưng tôi muốn bổ sung thêm: phải có hành động ban đầu thì sự tự tin nó sẽ tăng trưởng. Điều này khá đúng cho những người đã từng chia sẻ với tôi: chúng tôi không thể có sự tự tin được.

Vậy thì lời khuyên của tôi rất ngắn gọn: HÃY HÀNH ĐỘNG.
Sự so sánh và nỗi sợ hãi luôn song hành cùng nhau. Rất nhiều người đã so sánh mình với những cá thể thành công và cho rằng mình hoàn toàn không thể làm được. Thật ra, chúng ta mỗi người mỗi sứ mệnh, sự thành công của người khác hoàn toàn phải được công nhận. Nhưng không có nghĩa là chúng ta đánh giá thấp bản thân. Đây là lối “chạy trốn” của nỗi sợ hãi. Vì nỗi sợ hãi sẽ luôn có lý do. Và lý do thuyết phục nhất chính là các bằng chứng thực tế về những điều hay cá thể đã thành công.
Nỗi sợ là một người bạn đang bị tổn thương
Có nhiều người mất nhiều năm mới có thể có được một cuộc sống như mong muốn, được sống và làm việc một cách hoàn toàn tự nguyện và hài lòng. Nhưng có nhiều người rất lay hoay và mất định hướng.

Nỗi sợ không còn là một khái niệm nói cho vui, nỗi sợ là một người bạn đang bị tổn thương và đầy lo lắng. Nếu như nỗi sợ nói ra ý định gì thì hãy cứ lắng nghe, nhưng đừng quá tin. Đó là cách tôi đã thoả hiệp công bằng với những tiếng nói trong đầu.
Bây giờ, nhìn những ai giỏi giang, tôi vẫn cảm thấy mình nhỏ bé vô cùng. Nhưng nếu nói sợ bước đi trên con đường của mình hay không thì Emma lại cảm thấy cũng sợ đó, thi thoảng thôi, hihi, mà không ảnh hưởng gì so với nghị lực của chính mình.
Một ngày thứ Sáu!
Emma Tạ Uyên
#emmatauyen
#motivation
#psychology
#tamlihoc
#speaker
#selfmanagement
