Và suy nghĩ này, làm tôi đau lòng quá. Tôi thương tôi và thương những xung quanh mình vô cùng. Tôi giận tôi và giận luôn họ. Nhưng cũng chính điều này thắp lên một tia sáng trong hành trình sống của tôi: tôi phải đau rồi lại vui, tôi phải thất vọng và lại hài lòng. Tôi phải đối thoại và chấp nhận rằng mọi cung bậc cảm xúc nào cũng cần được “vinh danh”, tôi làm bạn với tất cả mọi trạng thái và tôi trở thành một người lắng nghe, tôi nghe chính tôi và tôi thấy mình được trân trọng, những tế bào trong tôi trở nên hài hoà hơn.
Một người thích thương lượng
Năm 2023 là một năm đáng nhớ với tôi, đó không phải là vì tôi gặt hái được nhiều thành công, mà đó là tôi có quá nhiều cung bậc cảm xúc xảy ra và chúng làm cuộc sống tôi trở nên đầy thách thức. Rõ ràng, tôi là một người thích thương lượng với chính mình. Tinh thần tôi luôn rơi vào tình trạng này vì tôi hoàn toàn không thích mình duy trì cảm giác tiêu cực, nhưng tôi cũng ý thức được rằng tôi không thể và không muốn những năng lượng này tồn tại trong tôi quá lâu, chúng sẽ dần to lớn và lấy quyền kiểm soát cuộc sống của chính tôi. Và tôi có vẻ không thích điều này, tôi bắt đầu những cuộc đối thoại như mọi khi. Nhưng những cuộc đối thoại này không còn quá mềm mại nữa. Nó cần chút dũng khí và niềm tin.

A Cup of Tea
Tôi thích uống trà chiều, những ai đã từng làm việc và quen biết tôi đều biết rõ điều này. Họ cũng chính là nguồn cảm hứng để tôi thiết lập chuỗi chương trình A Cup Of Tea. Tôi thích uống trà chiều vì tôi cần khoảng lặng, tôi cần nếm hương vị của trà, một điều gì đó không có lý do, tôi thích được một mình, tôi muốn được nhìn thấy những góc nhìn bình dị, tôi cũng có thể ăn thêm một cái bánh. Nhưng thực chất, nếu bạn thích điều gì, bạn phải kiên nhẫn để thực hiện chúng. Tôi không thể có tất cả buổi trà chiều êm ái vì đôi khi sẽ có vài chi tiết, sự kiện nào đó phá vỡ khoảng thời gian này. Đó có thể là một cuộc gọi khẩn cấp, một email làm tôi phải suy nghĩ, cũng có thể những kí ức sang chấn tâm lý, tổn thương quá khứ ùa về khiến tôi như một nữ chiến binh chứ không thể là một người bình thường uống một ly trà ngon.

Trong tôi còn duy trì một thứ cảm giác kì lạ, dường như tôi đang lay hoay với cuộc đời này dẫu rằng tôi luôn là một hình tượng (ồ dĩ nhiên không phải quá to tát như một biểu tượng công chúng) đối với những người xung quanh tôi. Tôi rõ ràng không phải giàu kết xù, nhưng tôi không phải là người thiếu thốn. Tôi có thể mua những gì tôi thích, tôi có thể chỉ cần quý mến ai, muốn che chở cho ai là sẽ hành động ngay mà không cần cân đo đong đếm, tôi có thể lo cho gia đình của mình và dường như tôi tự do.
Nhưng sao trong tôi luôn tồn tại một điều gì đó như nặng nề ngay lồng ngực. Đó là khi tôi khánh kiệt sức lực nhưng tôi luôn vẫn là một người rất dồi dào năng lượng trong mắt mọi người. Điều này khiến tôi phải gồng mình lên và không muốn để ai biết, không phải vì tôi sợ hình tượng mình thay đổi, mà là vì tôi sợ mọi người mất niềm tin trong chính cuộc sống của họ.

Và suy nghĩ này làm tôi đau lòng quá. Tôi thương tôi và thương những xung quanh mình vô cùng. Tôi giận tôi và giận luôn họ. Nhưng cũng chính điều này thắp lên một tia sáng trong hành trình sống của tôi: tôi phải đau rồi lại vui, tôi phải thất vọng và lại hài lòng. Tôi phải đối thoại và chấp nhận rằng mọi cung bậc cảm xúc nào cũng cần được “vinh danh”, tôi làm bạn với tất cả mọi trang thái và tôi trở thành một người lắng nghe, tôi nghe chính tôi và tôi thấy mình được trân trọng, những tế bào trong tôi trở nên hài hoà hơn.
When you listen to yourself
Tôi muốn chia sẻ tia sáng này với mọi người, những người cậy nơi tôi, những người yêu thương tôi và ghét tôi (có thể), những người tìm đến tôi khi chơi vơi, những người tôi chưa biết, đang biết và đã biết. Và vì thế, When you listen to yourself là chủ đề đầu tiên của A Cup Of Tea. Bắt đầu bằng việc lắng nghe chính mình, tôi và những người quan tâm tôi có một buổi trà chiều đầy thổn thức. Tôi đã dặn mình không được khóc nhưng tôi không thể ngăn nước mắt của mọi người. Vậy thì tôi phải ôm họ vào lòng mà thôi. Điều này là điều duy nhất mà tôi có thể, vì tôi không phải là nơi mà họ có thể cậy vào mãi mãi, người mà họ cần quan tâm và đặt niềm tin nhiều nhất chính là họ. Tôi muốn họ trân trọng chính họ. Đó là điều mà tôi phải làm và là điều duy nhất.

Ngày 20.10.2023, When you listen to yourself chào đón những vị khách yêu quý của tôi. Đây là một buổi trà bánh nho nhỏ và ấm cúng. Tôi không có quá nhiều người thân thiết nên tôi chỉ dám gói gọn cho buổi trà chiều của mình chừng 10 người và tôi lại thấy điều này làm tôi hài lòng và hạnh phúc. Tôi nhìn thấy họ trò chuyện với nhau, uống những ly trà đủ trạng thái khác nhau, ăn một vài cái bánh mặn, ngọt do chính tôi chỉn chu chuẩn bị cùng ekip nho nhỏ của mình. Họ hỏi tôi rằng: Hôm nay Emma sẽ nói gì? Thú thật thì 3h sáng cùng ngày, tôi cũng vừa đặt cảm xúc mình lắng lại và ghi chú những ý chính, có thể gọi là dàn bài cho một buổi talkshow. Nhưng tôi biết rằng không có điều gì chạm đến trái tim của người khác bằng việc thành thật với chính mình. Tôi trả lời: Emma không sợ một buổi nói chuyện trăm người nhưng 10 người thì lại căng thẳng. Là vì những điều sắp nói giống như chạm đáy của chính tôi, là vì tôi nhìn thấy họ ở cự li rất gần và một lúc nhiều người. Tôi sợ mình không đủ dũng khí để có thể nhìn thấy họ như thế nào và tôi không đủ khả năng để có thể thực hiện “điều phải làm” này.

Nhưng họ lại nói rằng: Emma luôn làm được.
Lúc này, tôi cảm thấy tim mình thổn thức thực sự. Tôi biết rằng tia sáng kia lại len lỏi vào mạch máu của mình. Họ luôn là động lực mạnh mẽ nhất của tôi. Nhưng chỉ có tôi mới là người làm chủ cuộc đời mình. Và cũng vì thế, tôi có thể là người chỉ họ tia sáng này, nhưng chính họ phải là người cầm lấy ánh sáng của chính cuộc đời họ.
Và tôi đã nói những điều mà tôi đã cầu nguyện trong suốt 2 tuần vừa qua trước khi diễn ra buổi trà chiều này. Rốt cuộc thì: Tôi đã từng bao giờ cầu nguyện cho tôi một lần nào chưa?

Và cũng như họ, những người mà tôi trân quý, những người mà đang cùng tôi uống một ly trà chiều vào một ngày đặc biệt trong năm. Họ thi thoảng cũng giống tôi. Khi chúng ta đặt kì vọng của người khác lên trên trái tim bé bỏng của chính mình, khi chúng ta nghĩ rằng làm người khác vui thì cuộc sống mình sẽ an lành. Khi chúng ta bỏ quên một con người bên trong, một người rất thân thương và đồng hành cùng chúng ta từ khi chúng ta chào đời. Người nắm hết mọi bí mật của ta, cùng ta khóc, cùng ta cười rồi lại chống đối ta hàng vạn lần. Chúng ta cần là một người lắng nghe của người bạn đó. Bạn là ta và ta là bạn.
Hôm đó, tôi mặc một chiếc váy màu trắng bình thường.
Sau buổi trà chiều ấy, lúc tôi sắp kết thúc khi tôi đã trao thông điệp đồng hành thông qua những món quà mang ý nghĩa kết nối (tôi sẽ viết về điều này sau). Một vài người đã đến bên tôi và khóc, họ hỏi tôi cho họ lời khuyên và một vài dòng chữ trên tấm postcard chương trình. Tôi nghĩ rằng một ánh mắt và một cái ôm của tôi chính là tia sáng mà tôi có thể thắp lên nơi họ. Có lẽ sau hôm đó, họ vẫn đang lay hoay với những vấn đề trong cuộc sống. Nhưng tôi tin họ như chính cách mà họ tin tôi. Tôi tin họ sẽ tử tế với chính họ.

Ngày hôm đó, tôi cũng viết vài dòng chúc và chữ kí nguệch ngoạc trong tấm postcard, tôi viết chữ rất xấu, tôi từng thi vở sạch chữ đẹp hồi cấp 1 và cấp 2 tôi bắt đầu viết chữ vô cùng xấu. Tôi buồn lắm. Nhưng tôi cũng thoáng nghĩ qua, tôi chấp nhận cảm xúc này và tôi sẽ lục tìm kí ức cũ kĩ của mình, điều gì làm tôi như thế hay chỉ vì tôi không học giỏi nữa (hồi trước mọi người hay nói chữ đẹp là học chăm lắm).

“Trong lúc madame nói, em đã không thể kiềm được cảm xúc, em muốn khóc và quên hết xung quanh”, một bạn trong ekip nho nhỏ của tôi đã trách móc tôi như thế.
Hôm đó, tôi mặc một chiếc váy màu trắng bình thường.
Emma Tạ Uyên.
